Lục Bích

Thúy trúc hoàng hoa phi ngoại cảnh

Em tưởng rằng

Em đã giấu anh rồi

Giấu trong

Nơi đáy tim của ngày tháng cũ

Sâu như thế, lạnh như thế.

Em tưởng rằng

Chỉ cần tuyệt đối không nhắc đến

Chỉ cần để ngày tháng tiếp tục trôi đi

Anh cuối cùng

Cuối cùng sẽ biến thành

Một bí mật cổ xưa

Thế nhưng, đêm mất ngủ

vẫn quá dài, mà

Sợi tóc bạc sớm, đã tiết lộ

Nỗi đau của em.

15/2/1980

[Tịch Mộ Dung, Lục BÍch dịch]

Tôi thích một cụm từ, đó là chung thuyền vượt sông. Cuộc đời của mỗi con người đều mong ước có một người có thể cùng mình chung thuyền vượt sông. Hết thảy duyên phận của đời này đều do kiếp trước tu luyện mà thành, tu mười năm mới được chung thuyền vượt sông, tu trăm năm mới được chung gối say giấc. Cho nên chúng ta nên tin rằng, tất cả những người quen biết với mình ở kiếp này, kiếp trước đều đã từng kết một duyên pháp sâu nặng. Tất cả những người qua đường đi lướt qua bạn, kiếp trước có thể là láng giềng, là bạn uống trà, thậm chí là tri  kỷ hoặc người thân.  Mà tất thảy mọi cuộc gặp gỡ bất ngờ chúng ta có được của kiếp này, sẽ sắp xếp ổn thỏa cho duyên phận của kiếp sau.

[“Nếu em an lành, đó là ngày nắng”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch] 

Đêm hôm dỗ con ngủ xong căng mắt ra đọc ebook vì còn độ 10% là hết truyện, xong đến đoạn cuối thì chưa phá án xong. Bây giờ phải đi kiếm bản khác xem là type thiếu hay nó nhử mình đọc phần tiếp, huhu.

Thôi thì đổi món, nguyên cái tháng 8 sẽ chỉ đọc truyện kinh dị, phá án.

[“Nếu em an lành, đó là ngày nắng”, Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]

Gặp gỡ một người, chỉ cần khoảnh khắc. Yêu một người, luôn là cả một đời. Bèo nước gặp nhau rồi lập tức quay người không hẳn đã là sai lầm, khắc cốt ghi tâm yêu nhau đến thiên hoang địa lão, cũng chưa chắc là hoàn mỹ.

Thế gian thật sự có rất nhiều mối nhân duyên kỳ diệu, nhiều cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên khó có thể tả thành lời, sống giữa hồng trần bận rộn, mỗi một ngày đều có tương phùng, mỗi ngày đều có ly biệt. Rong ruổi trong biển người mênh mang, thường sẽ có những cảnh đi lướt qua nhau như thế này: Một người nào đó đi vào tầm nhìn của bạn, trở thành phong cảnh khiến bạn rung động, còn anh ta lại không hề biết đến trên thế giới này có một người là bạn. Hoặc có lẽ, bạn đã lạc vào phong cảnh của người khác, nhưng không biết trên đời này từng có một người anh ta. Không biết bao năm về sau, có duyên lần nữa gặp lại, coi như là lần đầu gặp gỡ hay là trùng phùng?

Read More

floralls:

lilac hem (by Everything is magic)

floralls:

Girl under sakura tree (by Oleh Slobodeniuk)
Có lúc, đứng giữa dòng người chen chúc, từ đáy lòng sẽ trào dâng một nỗi cảm động không tên. Phát hiện một đời của con người sống không dễ dàng như thế, chúng ta nên cảm thấy ấm áp trước những sinh mệnh tươi mới này, cảm thấy hạnh phúc trước những khói lửa bao trùm nhân gian này. Có lẽ có một ngày, chúng ta đều sẽ ra đi, đều sẽ không hẹn gặp lại. Đã biết như thế, hà cớ gì lại nỡ vì một vài lỗi lầm nhỏ mà tạo thành vết thương sâu hoắm? Hà cớ gì nỡ vì một quá khứ không thể trở lại được mà đắm chìm trong mối bi tình?
"Nếu em an lành, đó là ngày nắng" [Bạch Lạc Mai, Lục Bích dịch]