Lục Bích

RSS
“Thế giới càng nóng vội, nội tâm của chúng ta càng nên trấn định, chỉ có nội tâm bình tĩnh mới có thể chế ngự được phiền nhiễu của thế giới bên ngoài. Nóng vội, sẽ khiến nhân tính mất đi nền tảng, khiến tâm hồn trong sạch thuần khiết bị vẩn đục, cuối cùng dẫn đến sự nghèo khốn về mặt tinh thần. Chỉ có trấn định, mới có thể kiên trì giữ nguyên tắc giữa một xã hội nóng vội, giữ gìn sự ung dung và bình thản của nội tâm trong một xã hội đầy rẫy ham muốn vật chất, khiến tâm hồn thanh tịnh, thuần khiết trở lại, “ninh tĩnh chí viễn, đạm bạc minh trí”, mang lại một khoảng tịnh thổ thấm nhuần cho tâm hồn”.
[Phật sống Gia Thố - Từ Ái Cơ Kim, Lục Bích dịch]

“Thế giới càng nóng vội, nội tâm của chúng ta càng nên trấn định, chỉ có nội tâm bình tĩnh mới có thể chế ngự được phiền nhiễu của thế giới bên ngoài. Nóng vội, sẽ khiến nhân tính mất đi nền tảng, khiến tâm hồn trong sạch thuần khiết bị vẩn đục, cuối cùng dẫn đến sự nghèo khốn về mặt tinh thần. Chỉ có trấn định, mới có thể kiên trì giữ nguyên tắc giữa một xã hội nóng vội, giữ gìn sự ung dung và bình thản của nội tâm trong một xã hội đầy rẫy ham muốn vật chất, khiến tâm hồn thanh tịnh, thuần khiết trở lại, “ninh tĩnh chí viễn, đạm bạc minh trí”, mang lại một khoảng tịnh thổ thấm nhuần cho tâm hồn”.
[Phật sống Gia Thố - Từ Ái Cơ Kim, Lục Bích dịch]

Hai bà bầu ngồi chat với nhau:

Bầu 1: Không biết con tao giống ai nhỉ, tò mò quá, đến tháng thứ 4 siêu âm là biết rõ mặt chưa nhỉ, ko biết giai hay gái, hồi hộp quá.

Bầu 2: Chưa rõ mặt lắm đâu, với lại, thực ra tao nhìn mấy cái ảnh siêu âm của bọn 6,7 tháng tao vẫn thấy như con khỉ.

Chúng ta lên mạng như những cá thể cô đơn, chúng ta không thể mang tài sản hay tuổi tác lên, nhưng giá như có thể mang yêu thương online để nhận nhau”.

- Tìm con trên mạng - Trang Hạ

“Con gái tôi thích cuốn ‘Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ’ lắm, nó đọc và khen nức nở, nó cứ bắt tôi đọc ngay. Chắc nó không hiểu rằng, với người lớn, chỉ cái tên sách đó thôi cũng mang bao nhiêu nỗi niềm.
Nếu đời là một chuyến tàu nhiều toa, nếu cho tôi một tấm vé, tôi có ngược về quá khứ được không?
Bạn có đi ngược lại để tìm những ngày hạnh phúc trong quá khứ không? Hay bạn sẽ chạy lướt qua những nỗi đau?

Sẽ sống lại những ngày còn có mẹ, dù phải chăm sóc mẹ đau ốm? Hay quay lại để thanh minh với người cũ một câu, hôn cái cuối cùng, nói một lời cảm ơn vì có nhau trong đời trước khi mất nhau vĩnh viễn?
Quay lại để từ chối người đàn ông không xứng đáng với mình? Hay để tìm kiếm một kỷ vật quý giá đã đánh mất, để giữ nó khư khư không để nó vuột khỏi tay lần nào nữa, mang nó về hiện tại?”

[Nhác sĩ - Trang Hạ]

“Con gái tôi thích cuốn ‘Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ’ lắm, nó đọc và khen nức nở, nó cứ bắt tôi đọc ngay. Chắc nó không hiểu rằng, với người lớn, chỉ cái tên sách đó thôi cũng mang bao nhiêu nỗi niềm.

Nếu đời là một chuyến tàu nhiều toa, nếu cho tôi một tấm vé, tôi có ngược về quá khứ được không?

Bạn có đi ngược lại để tìm những ngày hạnh phúc trong quá khứ không? Hay bạn sẽ chạy lướt qua những nỗi đau?

Sẽ sống lại những ngày còn có mẹ, dù phải chăm sóc mẹ đau ốm? Hay quay lại để thanh minh với người cũ một câu, hôn cái cuối cùng, nói một lời cảm ơn vì có nhau trong đời trước khi mất nhau vĩnh viễn?

Quay lại để từ chối người đàn ông không xứng đáng với mình? Hay để tìm kiếm một kỷ vật quý giá đã đánh mất, để giữ nó khư khư không để nó vuột khỏi tay lần nào nữa, mang nó về hiện tại?”

[Nhác sĩ - Trang Hạ]

Nhiều người yêu nhau lâu quá quên cả cưới.
Nhiều người cưới nhau lâu quá quên cả yêu.

- Đàn ông tình dục, đàn bà tình yêu (Trang Hạ)

Hôm nay đi xem “Nhà Trắng thất thủ”, cảnh mở đầu là phân đoạn dàn xe đi trên đường, chiếc xe của tổng thống đột ngột găp sự cố, phu nhân tổng thống cùng chiếc xe rơi thẳng xuống dưới. Rõ ràng là xem phim hành động, nhưng mình tự nhiên thấy xót xa đến lặng người. Cảm giác mất đi người thân yêu nhất, ngay trước mắt, đột ngột, không có cách nào cứu được, nó đau đớn vô cùng. Mình bỗng nghĩ đến mẹ, nghĩ đến cảm giác của mẹ trong cái buổi sáng hôm ấy, khi mà bố ra đi. Không thể hình dung được nỗi đau đớn của mẹ đến đâu nữa.
Đã 7 năm, 7 năm trôi qua nhưng kỳ thực nỗi đau không nguôi ngoai như mình tưởng. Chưa hề nguôi ngoai. Nhưng con người ta vẫn phải sống, sống tiếp và hy vọng vào tương lai tốt đẹp hơn.
                                                      *

Niềm vui nho nhỏ là em trai bé đã biết nhắn tin bằng điện thoại, dù nhiều lúc còn nhắn sai chính tả và đọc mà không hiểu nó viết gì lắm. Ngồi xem phim, hai chị em nhắn tin cho nhau suốt. Nhớ em vô cùng. Hôm trước đau bụng, đau đầu, gọi điện về cho mẹ mà không được, chỉ muốn được nói với mẹ dăm câu, ôm em trai vào lòng gọi “con chó con mèo của chị”.

“Bởi vì hiểu được, cho nên từ bi”Sao sách có thể đẹp vậy hả trời? :((

“Bởi vì hiểu được, cho nên từ bi”
Sao sách có thể đẹp vậy hả trời? :((

              Tôi trở về đã được hơn nửa tháng.

            Thanh Minh vẫn không xuất hiện, tôi cũng không hỏi anh ở đâu.

            Dao vốn là người vô tâm vô tư, ngày ngày ngủ dậy thì lau dọn quầy, gẩy bàn tính, xong rồi ngồi ngủ bên cạnh quầy, có lúc đấu khẩu với tôi, khi gặp khách hàng người đẹp thì vẫn nhiệt tình xoắn xít không chịu được.

            Dường như Vong Xuyên đường luôn như thế, căn bản không hề có một người tên là Thanh Minh từng ở đây.

            Duy nhất một điều khác biệt, là Bạch Dạ năng đến cửa hàng hơn, dăm ba bữa lại đến một lần, phần lớn thời gian không bàn chính sự, thú vui của anh ta là cãi cọ với Dao, hai nguời gặp nhau, hễ cãi là cãi rất hăng.

            Tôi thường ngồi bên cạnh xem, nâng một tách trà nóng nhìn họ cãi vã, có lúc thực sự cảm thấy, họ đúng là một cặp oan gia trời sinh.

            Nhờ Bạch Dạ, không khí mới đỡ cô quạnh một chút.

            Khi không có việc gì, tôi thường thẫn thờ, mắt dán vào vị trí trong quầy, nơi đó vẫn sạch sẽ như xưa, cuốn sách anh đang đọc dở xếp ở đó, vẫn còn chưa gấp lại.

            Chủ nhân của nơi đó, lúc nào mới quay về?

            Trước mắt tôi, luôn phản chiếu bóng dáng anh tuấn ấy đang chăm chú đọc sách ấy.

            Hết thảy bình thường, chỉ là vật còn người mất, tôi luôn có một ảo giác, rằng ngoài tôi ra, không còn ai nhớ đến anh nữa.

            Chỉ cần nắm chặt tay, là không thấy mặt trăng đỏ trong lòng bàn tay nữa.

            Con người là động vật giỏi lãng quên.

            Cho dù là người, hay là vật, chỉ cần biến mất khỏi tầm mắt, thì sẽ mau chóng bị lãng quên.

            Lãng quên là một việc vô cùng tàn khốc.

 

[Truyện dịch xong đã lâu, chẳng biết bao giờ “con” được khai sinh, có lẽ được mà có lẽ không. Trời mưa, ngồi đọc lại đôi dòng, tự nhiên thấy buồn buồn, giá như quên được hết những ước mơ]

Tuyệt ái - có một loại tình yêu, không dừng lại được, cũng không đi đến được.
(Nhạc phim “Tình yêu thứ ba”)

Thế nhưng vẫn là những tháng ngày trẻ trai đau khổ, hoang tàn đó đã thật sự chạm đến tim ông, khiến ông bây giờ nhớ lại, có cảm giác như những làn mưa bụi bay nhè nhẹ và cả mùa đông cùng ùa vào trong mắt, mắt mũi đều cay sè như có nước ứ bên trong.

- Lưu tình, Trương Ái Linh, Trần Trúc Ly dịch